Màn hình rỗng là màn hình đầu tiên mà rất nhiều người dùng nhìn thấy. Họ vừa đăng ký xong, chưa có dữ liệu gì, và cái họ thấy là một khoảng trắng với dòng chữ kiểu như “Chưa có gì ở đây cả”.
Tôi đã viết đúng câu đó nhiều lần. Nó vô hại, nó đúng, và nó vô dụng.
Ba loại rỗng khác nhau
Gọi chung là trạng thái rỗng nhưng thật ra có ít nhất ba tình huống, và mỗi tình huống cần một câu khác nhau.
- Rỗng vì mới bắt đầu. Người dùng chưa làm gì. Đây là cơ hội dạy họ, không phải cơ hội xin lỗi.
- Rỗng vì lọc không ra. Có dữ liệu, nhưng bộ lọc hiện tại không khớp. Việc quan trọng nhất là cho họ đường thoát: xoá lọc, nới điều kiện.
- Rỗng vì đã xong hết. Hộp thư trống, việc đã làm hết. Đây là tin vui, nên viết như tin vui.
Dùng chung một câu cho cả ba là cách nhanh nhất để người dùng cảm thấy sản phẩm không hiểu họ đang ở đâu.
Công thức tôi hay dùng
Ba dòng, không hơn:
- Dòng một: chuyện gì đang xảy ra, viết bằng giọng bình thường.
- Dòng hai: tại sao lại thế, hoặc điều gì sẽ hiện ra ở đây khi có dữ liệu.
- Dòng ba: một nút. Một thôi. Nút đó phải là việc tiếp theo hợp lý nhất.
Nếu tôi không nghĩ ra được nút nào để đặt vào, thường là vì màn hình đó không nên tồn tại một mình.
Trạng thái rỗng tốt trả lời được câu hỏi: bây giờ tôi làm gì tiếp.
Về chuyện pha trò
Tôi không phản đối sự dí dỏm. Tôi phản đối sự dí dỏm đặt sai chỗ.
Một câu đùa ở màn hình rỗng lần đầu thì dễ thương. Cũng câu đùa đó, khi người dùng vừa tìm kiếm thất bại lần thứ ba, đọc như đang bị chọc. Chữ nghĩa trong sản phẩm không được đọc một lần, nó được đọc lại nhiều lần, ở nhiều tâm trạng.
Chỗ để dí dỏm tốt nhất là những nơi người dùng đang thoải mái. Còn ở nơi họ đang bị chặn lại, thứ họ cần là rõ ràng và một lối đi tiếp.