Tôi viết cái này ra vì đã giải thích nó quá nhiều lần trong các buổi review, và mỗi lần lại quên mất một ý. Nên thôi, ghi lại một lần cho gọn.
Điều đầu tiên cần nói rõ: không có công thức nào đúng cho mọi dự án. Cái tôi kể ở đây là thứ đã hoạt động trong bối cảnh của tôi, với đội của tôi, với loại sản phẩm mà tôi làm. Bạn đọc xong nhớ đối chiếu lại với chỗ của mình.
Chuyện bắt đầu từ đâu
Có một buổi họp mà tôi ngồi im suốt bốn mươi phút. Không phải vì tôi không có gì để nói, mà vì tôi nhận ra mình đang chuẩn bị nói một thứ hoàn toàn dựa trên cảm giác. Không có số liệu, không có quan sát, không có gì ngoài việc tôi thấy nó không ổn.
Từ hôm đó tôi bắt đầu ghi lại. Không phải để chứng minh mình đúng, mà để lần sau khi cảm giác đó quay lại, tôi có thứ gì đó cụ thể để đặt lên bàn.
Cảm giác của designer là dữ liệu, nhưng nó là dữ liệu chưa được viết ra. Việc của mình là viết nó ra.
Ba thứ tôi làm khác đi
- Ghi lại câu hỏi trước khi ghi lại câu trả lời. Câu hỏi hay thường sống lâu hơn giải pháp.
- Vẽ luồng trước khi vẽ màn. Nếu luồng đã sai thì màn có đẹp cỡ nào cũng vô nghĩa.
- Hỏi người dùng chuyện họ đã làm hôm qua, đừng hỏi họ nghĩ gì về tương lai. Trí nhớ đáng tin hơn dự đoán.
Ba thứ này nghe rất hiển nhiên khi đọc. Nhưng lúc deadline dí sau lưng thì cái hiển nhiên là thứ đầu tiên bị bỏ.
Còn chỗ nào tôi vẫn đang loay hoay
Tôi vẫn chưa tìm được cách tốt để đo xem một thay đổi nhỏ về mặt trải nghiệm có thật sự tạo khác biệt hay không, khi mà lượng người dùng còn ít. Ai có cách hay thì nhắn cho tôi, tôi sẽ ghi vào đây và ghi tên bạn.